ai ngờ chị vừa đẩy cửa phòng đã tái mặt , đứng sững như trời trồng , không nói được câu nào. Cô em vợ ngồi lọt thỏm trong lòng anh rể , cổ họng vẫn còn đang hức hức… tình cảm không ở trên trời rơi xuống mà thường nảy nở từ những gặp mặt , va chạm hằng ngày.
Chị Luyến , 33 tuổi , là giáo viên phổ thông ở quận Thanh Xuân ( Hà Nội ) san sớt câu chuyện đau lòng của mình , thỉnh thoảng lại rút khăn chấm những giọt nước mắt lăn dài trên má. Chị lấy chồng đã được 5 năm , có đứa con gái 3 tuổi xinh xẻo. Anh Trung , chồng chị , hơn vợ 2 tuổi , là trưởng phòng thiết kế của một công ti xây dựng.
gia đình đang sống yên ấm hạnh phúc thì cô em ruột của chị , năm nay 19 tuổi , từ Thanh Hóa ra Thủ đô ở nhờ nhà anh chị để để sẵn thi đại học lần thứ hai. Chị đã Xếp đặt cho em gái ở một phòng riêng học luyện thi cho yên tĩnh.
Chỉ sau 1 tháng , anh rể với em vợ đã trở nên khá gần gụi. Anh Trung vốn là người lầm lì ít nói. Mọi khi ăn xong là anh về phòng làm việc. Buổi tối anh thường làm thêm những công trình thiết kế nhà tư nhân.
Do anh có tay nghề cao nên không lúc nào hết việc , thu về khá nhiều tiền. Chị Luyến thấy anh nặng nhọc nên rất thương chồng , luôn khuyên anh làm ít thôi để giữ sức khỏe nhưng anh vẫn mê mải kiếm.
Từ ngày có Mai , em vợ đến ở nhờ , tính tình anh cứ thay đổi từng ngày. Từ một người ít nói trở nên vui tính và hay trò chuyện hơn , cũng hay đùa với con hơn. Nhiều lúc vừa lau nhà vừa làm ngựa cho con cưỡi , khiến chị Luyến thấy hạnh phúc gia đình có xu hướng gia tăng so với bình thường rõ rệt. Nhất là khi xơi cơm , anh còn thuật chuyện khôi hài làm hai chị em cười chảy cả nước mắt. Lúc đầu Mai cũng e ngại ít nói , thế mà chỉ một thời kì sau sinh ra nhỏng nhảnh , chị Luyến nói gì không bằng lòng một tí là giận hờn , bỏ cơm.
Những lúc như vậy , chỉ có anh rể là dỗ ngon dỗ ngọt được. Mọi khi anh Trung cãi nhau với vợ bao giờ cũng giành phần thắng về mình , có sai cũng không bao giờ nhận. Nhưng với cô em vợ , anh lại đối đãi khác hẳn , nói những lời rất rộng lượng và trìu mến.
Có tranh luận với em điều gì hơi găng một tí đã tươi cười: “Thôi anh sai rồi”. Em vợ làm vô luận việc gì cũng khen. Em lau nhà khen lau sạch. Em làm cơm , anh khen thức ăn ngon. Em đi chợ khen mua khéo. Em vợ nhờ giải bài toán thì anh kiên nhẫn giảng giải tận tình. Có bài toán khó , hai bằng hữu ngồi giải với nhau thâu khuya.
Một hôm , Mai đi chợ mua con cá chép khá to về bị chị chê mua đắt. Anh rể bênh em cho là bây chừ cái gì chẳng đắt và chê vợ mù mù mịt mịt. Được thể , Mai giận hờn không ăn , bỏ vào phòng ngồi học. Chị Luyến đành phải nhờ chồng: “ Anh khéo vào dỗ nó đi. Không ăn lấy sức đâu mà thi”.
Anh Trung như chỉ chờ vợ nói câu ấy là cứ quần xà lỏn , may ô vào buồng em vợ dỗ ngon dỗ ngọt cô ấy ra ăn. Thấy được chiều , cô này càng làm bộ khóc nức nở như oan lắm lắm. Cả tiếng đồng hồ không thấy ai ra , chị Luyến định vào phòng em xin được tha thứ một câu cho rồi chuyện.
nào ngờ chị vừa đẩy cửa phòng đã tái mặt , đứng sững như trời trồng , không nói được câu nào. Cô em vợ ngồi lọt thỏm trong lòng anh rể , cổ họng vẫn còn đang hức hức. Từ hôm đó , chị Luyến bắt đầu cảnh giác nhưng có lẽ đã quá muộn. Khi chị tìm đến gặp chuyên gia tâm lý thì đã bắt được quả tang hai bằng hữu đang hôn nhau si mê sau cánh cửa phòng. Tìm một giải pháp cách li họ ra không hề giản đơn mà kiên cố phải trả giá nặng nề.
Nhưng câu chuyện gia đình chị Luyến không phải cảm giác kỳ lạ của cơ thể. Mấy năm gần đây , các trọng tâm tham vấn hôn nhân đã phải can thiệp khá nhiều chuyện na ná. Nơi thì em gái với anh rể. Nơi lại em chồng với chị dâu
Nhà tâm lý người Mỹ , Willard Harley với thuyết lí “ngân hàng tình yêu” nức danh ý là nếu mỗi ngày bạn cứ thêm vào “tài khoản” của mình một chức vụ tình cảm thì nó cứ lớn dần lên và đến cái ngưỡng nào đó sẽ thành tình yêu và ngược lại. Chúng ta không “quyết định” được việc ta yêu ai hay ghét ai mà tất cả do ngân hàng tình yêu tự điều chỉnh.
Nếu cảm thấy có chiều hướng phát triển tình cảm , cần có giải pháp cách li kịp thời. Ví như không , bạn sẽ là con mồi của ngọn lửa không có mắt của tình yêu. Không ít người quá tự tín vào bản lãnh của mình không bao giờ sa ngã. Nhưng từ lâu ông bà ta đã có câu “khôn ba năm dại một giờ”. Chỉ cần một thoáng yếu lòng là có xác xuất rơi vào vòng xoáy của mê say mù quáng.
thành thử làm chủ xúc cảm bao giờ cũng rất khó. Tình yêu , sex đều là những xúc cảm mà không phải ai và lúc nào cũng làm chủ được. Vậy nên có một cách “chắc ăn” hơn đó là quản lý cảnh huống. Đưa lại hiệu quả tốt nhất là tránh để xảy ra những cảnh huống có xác xuất phát sinh những xúc cảm không kiểm soát được.
tức thị trai gái , đàn ông – phụ nữ dù là họ hàng gần gụi , kể cả ô sin , không nên ăn chung ở lộn đến mức không còn biết đâu chừng là ranh giới. Hoặc một người vợ hay chồng thường đi vắng để hai “đối tượng nguy cơ cao” ở nhà với nhau. Phải chăng trong tình yêu cũng nên theo khẩu hiệu “phòng hỏa hơn cứu hỏa”?
Comments[ 0 ]
Post a Comment