Hình ảnh những tử thi đột nhiên đứng dậy và mặc nhiên đi lại bình thường trên đường để tìm về nhà của mình có thể khiến nhiều người phải rùng mình sợ hãi. Tuy nhiên , đối với những người Toraja ở Indonesia thì việc này vô cùng bình thường từ xưa đến nay.
Việc làm cho những thây ma biết đi tựa hồ là một nghi lễ lưu truyền nhiều đời trong cuộc sống tâm linh của họ.
Người Toraja đặt xác trên núi.
"Ma thuật" có từ lâu đời
Toraja là nhóm dân tộc bản địa sống ở vùng núi cao phía nam tỉnh Sulawesi , Indonesia ( từ "Toraja" có tức là "những người ở vùng đất cao" ). Từ nhiều năm về trước , khi vùng đất người Toraja sinh sống còn bị Cô đơn và tựa hồ tách biệt với thế giới bên ngoài thì những phao tin về yêu thuật thần kỳ , làm cho tử thi Dáng dấp bình thường đã được nhiều người trên thế giới biết tới.
Theo những phụ lão nhất trong bộ tộc , việc làm cho thây ma biết đi có từ thời xa xưa. Vào thời ấy , một cuộc nội chiến đã xảy ra giữa những người Tana Toraja ở phía tây và người Tana Toraja ở phía đông.
Người Tana Toraja ở phía tây đã bị thua thảm hại và hy sinh chết gần hết. Trong lúc đó , người Tana Toraja ở phía đông bị thiệt mạng ít hơn và hầu hết các chiến binh đều mang được xác của những người tử nạn về làng để chôn cất.
trái lại , do không thể mang xác của những người bất hạnh về làng , người Tana Toraja ở phía tây đã nghĩ ra một cách đặc biệt để chôn cất những người chết. Sau đó , họ dùng một phương thức thần bí nào đó làm các tử thi biết đi và tự tìm đường về làng của mình. Kể từ đó , người Tana Toraja vẫn giữ "ma thuật" này và cho đến nay , các thầy phù thủy chỉ thực hiện khi có yêu cầu của người thân người quá cố.
nghệ thuật bảo quản tử thi hoàn hảo
Từ năm 1905 , các nhà khoa học đã tìm thấy những tử thi còn nguyên lành , không bị phân hủy ở vùng đất này. Điều đặc biệt là tựa hồ những tử thi này không hề được tẩm ướp bất luận một loại hóa chất nào , khác hẳn với thủ pháp ướp xác được biết đến của người Ai Cập cổ đại.
Tuy nhiên , nhiều nhà khoa học vẫn nghi ngờ có một loại chất đặc biệt giúp bảo quản tử thi , nhưng cho đến nay họ vẫn chưa thể tìm ra câu trả lời.
Còn theo những người dân Vùng đất , thể cách chôn cất độc đáo của người Tana Toraja cùng với điều kiện thổ nhưỡng đặc biệt có thể là một trong những nguyên nhân quan trọng lý giải cho việc vì sao việc thây ma biết đi lại chỉ có độc nhất ở vùng Mamasa , Indonesia.
Khi một người trong làng qua đời , tử thi của họ sẽ được bọc bằng áo quần trước khi đặt vào quan tài. Sau đó , những người người nam sẽ khiêng chiếc quan tài ra nơi chôn cất của bộ lạc.
Điều đặc biệt là mộ địa của người Tana Toraja nằm cheo leo trên những vách núi đá vôi bịa đặt. Tại đây , người ta đục thành những ô vuông ăn sâu bên trong đá , đủ dài và rộng để đặt vừa một chiếc quan tài.
Nhìn từ phía xa , những ngôi mộ nằm trong lòng núi trông giống những chiếc tổ chim bồ câu hay giống những ô cửa sổ của một khu nhà cao tầng. Chỉ những người người nam kiêu dũng mới làm được công việc chôn cất vất vả này.
ban đầu , họ dùng thang tre để bắc lên những khoang mộ trên vách núi và sau đó phải cần tới 4 đến 5 người mới có thể vận tải tử thi người quá cố lên vách núi thẳng đứng như bức tường , trước khi đặt người chết vào nơi an nghỉ cuối cùng.
Cũng sáng sủa khi đến gần những ngôi mộ , người dân không hề thấy mùi hôi thối bởi những tử thi không bị phân hủy mà khô quắt lại , trông như một xác ướp. Nhiều tử thi bước ra khỏi quan tài sau nhiều năm Vẫn lông mi , lông mày , tóc và khuôn mặt Đại khái không bị biến dạng hay đổi thay nhiều.
Theo những người dân nơi đây , việc những tử thi có "chất lượng" tốt như vậy có thể là do trong đá vôi ở vùng này có một loại chất giúp bảo quản tử thi. Thêm vào đó , việc những tử thi nằm sâu trong vách núi tránh được tác động của thời tiết hoặc sự đào xới của các loại động vật cũng có thể là một nguyên nhân dẫn đến việc các tử thi được giữ nguyên lành. Bởi lẽ , một tử thi sẽ không thể đi lại bình thường phải như xương bị rạc rời mỗi nơi một chiếc.
Hành trình về nhà của những tử thi
Theo niềm tin của người trong bộ tộc , người chết phải quay phản hồi ngôi làng nơi anh ta được ra đời để tiếp kiến những người thân. Điều này rất quan trọng , bởi vì họ sẽ hướng dẫn những kỹ năng giúp người chết bước vào một cuộc sống mới ở thế giới bên kia.
quá khứ , nhiều người lo ngại quãng đường phản hồi nhà của những thây ma quá dài , và sợ rằng những thây ma này lại "chết" một lần nữa trên nẻo đường , nên họ thường thuê Cùng học một trường phù thủy đi đằng sau , nhằm giúp dẫn đường cho những thây ma này phản hồi nhà an toàn.
Người chết phải tự thực hiện hành trình phản hồi nhà , bất chấp quãng đường đó xa hay gần. Sau khi được "làm phép" , tử thi có thể đi lại bình thường. Những thây ma di chuyển một cách cứng ngắc , trông giống như một rôbốt và khuôn mặt tựa hồ không biểu hiện bất luận cảm xúc gì.
Nếu một ai đó nói chuyện trực tiếp với tử thi , tử thi sẽ ngã xuống và không thể tiếp cuộc hành trình phản hồi nhà nữa. Do đó , một điều truân hiểm trong hành trình phản hồi nhà của các tử thi là gặp những người còn sống và bị họ bắt chuyện.
Để hạn chế rủi ro , các thầy phù thủy thường tìm những con đường vắng vẻ , cơ hồ Chỗ u ám qua lại để các tử thi có thể tự do tín ngưỡng mà không bị làm phiền.
Làm tử thi biết đi bằng cách nào?
Cho đến nay , các nhà khoa học vẫn phải nặng đầu đi tìm lời giải cho việc bằng cách nào mà phù thủy Toraja có thể khiến những tử thi đi lại và nhận biết được nhà của mình thụ tang về.
Câu trả lời được tạm cho là hợp lý nhất là việc các thầy phù thủy đã sử dụng một loại chất độc dạng bột nhằm đưa người sống chết trở lại trong trạng thái vô thức , trong một thời đoạn nhất định.
Theo đó , loại bột này được cho là chất cực độc đối với người sống , do được chiết xuất từ những loài động vật rất độc trong thiên nhiên như cá nóc , bọ cạp , nhện độc... Những chất này cũng được cho là tồn tại ở da và nội tạng của con sa giông , cóc , kỳ nhông , bạch tuộc vòng xanh...
tuy thế , đối với người chết , nó lại có tác dụng chẳng khác nào thuốc thần giúp cải tử hoàn sinh. Khi chất bột này được "thổi" vào những tử thi , nó sẽ kích thích hệ tâm thần đã chết hoạt động trở lại một cách vô thức như một cái máy.
Thường thì loại thuốc này sẽ làm cho các thây ma cải tử hoàn sinh trong khoảng 3 ngày , đủ thời gian để tìm đường về nhà. Nếu muốn các thây ma cải tử hoàn sinh lâu hơn , các phù thủy phải pha chế thuốc với tỷ lệ và liều lượng khác.
mặc dầu vậy , nhiều người vẫn tỏ ra không thỏa mãn với câu trả lời trên và tuy là , việc làm những thây ma biết đi chỉ là một trò yêu thuật tả đạo của các phù thủy.
Hình ảnh một tử thi biết đi do người dân Toraja làm 'ma thuật'.
ngày nay , người Tana Toraja cũng hiếm khi được thấy những thây ma tìm đường về nhà. Người ta e ngại rằng , chẳng bao lâu nữa câu chuyện về những thây ma biết đi sẽ lại chỉ có trong điện ảnh hoặc tưởng tượng. Bởi , ngày càng có ít người biết "ma thuật" này và ít Nhà ở nào có thể chi trả được chi phí "cắt cổ" cho việc thuê thầy phù thủy.
Cho đến ngày nay , việc làm cho những tử thi biết đi vẫn là một bí ẩn làm nặng đầu các nhà khoa học Indonesia và thế giới.
Thực hư của sự thật khó tin này ra sao , dễ thường chỉ những phù thủy người Tana Toraja mới có câu trả lời đích đáng nhất. Dù dùng yêu thuật hay không thì đây vẫn là một nghi lễ tâm linh quý , cần được cộng đồng người Tana Toraja và Chính phủ Indonesia giữ gìn và bảo vệ.
Comments[ 0 ]
Post a Comment