Trong cơn điên cuồng, người cha đã tưới xăng, châm
lửa đốt chính con trai ruột của mình. Trong nỗi đớn đau, người mẹ đã cắt
da đùi của mình để bù đắp da thịt cho con.
Trời xanh quen thói má hồng đánh ghen
Lập
gia đình từ tuổi đôi mươi nhưng cuộc sống gia đình không níu chân được
lâu, nên sau đó 3 năm, chị Lê Thị Hà (Tế Tân, Nông Cống, Thanh Hóa) trở
về cảnh phòng không đơn chiếc. Để nuôi con khôn lớn, chị Hà mở quán cắt
tóc gội đầu để mẹ con nương tựa vào nhau sống cho qua ngày qua tháng.
Nhưng
cũng từ đây, chị Hà gặp gã chồng vô lương cạn tình phụ tử Vũ Văn Quang
(Tế Thắng, Nông Cống, Thanh Hóa) - người gây ra thảm án cha tưới xăng
đốt con gây xôn xao dư luận giữa năm 2011. Trước khi tạo dựng cuộc hôn
nhân hạnh phúc này, gã đã từng một lần đổ vỡ trong hôn nhân.
Cảm
thông số phận giống mình, chị Hà quyết định kết hôn với gã gã, sau đó
chị sinh bé Vũ Quốc Linh. Nhưng chỉ được một thời gian ngắn, đôi vợ
chồng trẻ thường xuyên xảy ra mâu thuẫn vì Quang hay đi đánh bạc và dọa
đuổi vợ khỏi nhà mỗi khi bị thua bạc.
Cảm
thấy không thể cứu vãn được cuộc hôn nhân này, chị Lê Thị Hà đã gửi đơn
đến tòa án xin ly hôn. Lá đơn ly hôn đã không được Quang chấp thuận mà
còn dọa sẽ giết chết cả nhà.
Khoảng
8h sáng 27/4, Vũ Văn Quang đưa con trai là Vũ Quốc Linh 3 tuổi đến nhà
mẹ vợ ở xã Tế Tân. Gã lớn tiếng dọa sẽ dùng xăng thiêu sống con sau đó
sẽ chết theo.
Người
nhà chạy ra can ngăn, Quang bế con phóng xe máy bỏ đi. Khoảng 30 phút
sau, gã quay lại mang theo can xăng 2 lít. Trước cổng nhà mẹ vợ, Quang
dội can xăng 2 lít vào con trai, nhẫn tâm châm lửa đốt chính con trai
của mình. Ngọn lửa bốc lên, người nhà vội bế cháu Linh nhảy xuống ao gần
đó. Khi đưa lên bờ thì toàn thân cháu bé như một hòn than đen, hai mắt
có nguy cơ bị hỏng nặng.
Mặc dù đã được phát hiện và đưa đi cấp cứu kịp thời đến nay cháu đã qua cơn nguy kịch.

Người cha vô nhân tính Vũ Văn Quang trước vành móng ngựa.
Gây
tội ác xong, Vũ Văn Quang lẩn trốn vào nhà người thân. Sau đó 1 tiếng,
hung thủ đã bị bắt và được giao cho công an huyện Nông Cống - Thanh Hóa.
Người bố tàn nhẫn đã bị Hội đồng xét xử tuyên phạt 20 năm tù giam, đồng
thời bồi thường số tiền 62.800.000đ cho nạn nhân. Bản án được tuyên đã
phần nào giải tỏa những bức xúc của dư luận, nhưng 20 năm tù cùng lời
xin lỗi muộn mằn ấy có bù đắp được nỗi đau quá lớn mà đứa trẻ 3 tuổi
đang và sẽ phải gánh chịu suốt cuộc đời?
Vượt qua lưỡi hái tử thần.
Hơn
3 năm sau vụ án, cháu Linh đã 6 tuổi, lớn hơn nhiều so với ngày cháu
gặp nạn. Những vết thương trên người cậu bé đã thành sẹo, khuôn mặt của
một cậu bé đã thành hình dạng hơn so với trước. Nhìn gương mặt của cháu,
chúng tôi cảm nhận được một nghị lực phi thường trong cuộc chiến chống
lại tử thần, giành lại hình dạng của cậu bé.
Người
cha ác nhân đã phải lãnh nhận hình phạt trước pháp luật, để lại cho
Linh và mẹ nỗi đau đớn tột cùng và nỗi buồn sâu thẳm... Mỗi khi nhìn
hình hài đứa con bé bỏng bị biến dạng bởi chính bàn tay của cha nó, chị
Hà đã không cầm được nước mắt.

Chị Hà và con trai (cháu Linh) với gương mặt biến dạng do bị bố đốt.
Gạt
những giọt nước mắt đang chực lăn xuống khi nhắc lại chuyện cũ, chị Hà
kể: Người cha tàn bạo đã đổ xăng và đốt trực tiếp vào phần đầu của cháu
bé. Nhưng lửa cháy ngược từ dưới lên, cho nên vùng đầu là vùng bị tổn
thương nặng nhất.
Chỉ
khi người cậu ôm đứa bé rồi ném xuống ao, đám lửa hung dữ mới được dập
tắt. Gia đình vội vàng đưa cháu đi cấp cứu tại Bệnh viện Nhi Thanh Hoá.
Nhìn cảnh tượng một cậu bé 3 tuổi bị đốt cháy xém, toàn than là những
vết thương nham nhở không ai không khỏi xót xa.
Kể
về thời điểm tiếp nhận bệnh nhân, Bác sĩ Hà Hoàng Minh – Trưởng Khoa
cấp cứu, Bệnh viện Nhi Thanh Hoá cho biết: "Bé Linh được đưa vào viện
trong tình trạng bỏng toàn thân, quần áo bị cháy hết. Kiểm tra ban đầu,
các bác sĩ nhận định cháu bé bị bỏng 30% da, trong đó 20% là ở phần đầu,
mặt và cổ, hai bàn tay, một phần bụng và một bên mông bị bỏng sâu
nhất”.
Năm nay Linh đã 6 tuổi và cũng ham chơi như mọi đứa trẻ khác cùng trang lứa.
Cũng
theo bác sĩ Hà Hoàng Minh, thì may mắn phần mắt và bộ phận sinh dục của
Linh không bị ảnh hưởng, lửa đã cháy vào mi mắt nhưng chưa vào giác
mạc. Lúc này cháu bé chỉ thở rên, các bác sĩ đã phải tiêm thuốc giảm đau
và sử dụng ống thở để cháu thở. Chiều cùng ngày, huyết áp dần ổn định,
những chỗ thịt chín được cắt bỏ để không bị ảnh hưởng đến quá trình lưu
thông của máu.
Sau
khi vượt qua được cơn nguy kịch, bé Linh phải cắt bỏ các chỗ thịt chín,
tháo các khớp tay đã bị cháy không còn khả năng phục hồi. Toàn bộ cơ
mặt của cháu bị cháy, hai lỗ mũi cũng bị lửa đốt chín rất khó hồi phục.
Sau
quá trình điều trị tại Bệnh viên Nhi tỉnh Thanh Hóa, bé Linh được
chuyển về Viện bỏng Quốc gia để điều trị. Tại đây, bé Linh được các bác
sĩ cấy ghép da để phục hồi lại những chỗ da bị cháy. Tuy nhiên, đến lần
cấy ghép cuối cùng thì phát hiện cháu bé bị nhiễm trùng máu, nên phải
chuyển sang Bệnh viện Nhi Trung ương để điều trị.
Theo
lời bác sĩ Đặng Ánh Dương, tại thời điểm đó là Phó trưởng Khoa Hồi sức
Ngoại, Bệnh viện Nhi Trung ương thì trong máu của cháu Linh có vi khuẩn
tụ cầu vàng. Cháu phải điều trị ở Khoa Nhiễm khuẩn.
Thời
điểm này cháu Linh bị sốt cao, không ăn được nhiều. Sau đó, cậu bé được
chuyển sang khoa Hồi sức ngoại, và được bố trí vào phòng cách ly để có
môi trường tốt dưỡng bệnh.
May
mắn, và nhờ sự tận tình của các y bác sĩ, đến tháng 7/2011, sau hơn 3
tháng điều trị, bé Linh được Bệnh viện cho về nhà. Đợi đến khi các vết
thương thành sẹo và lành hẳn, Linh sẽ tiếp tục đi điều trị chỉnh hình và
phục hồi chức năng.
Hai người mẹ và một hành trình cứu vớt khuôn mặt con
Quá
trình điều trị cho bé Linh cũng là những ngày cực kỳ vất vả của mọi
người trong gia đình, nhất là chị Hà. Chị Hà không chỉ vừa phải chăm sóc
cho đứa con bị thương nặng, mà còn phải xoay sở để có đủ chi phí cho
quá trình chữa bệnh.
May mắn, bàn tay chỉ còn 4 ngón và tháo gần hết đốt vẫn có thể cầm bút.
Không
những thế, chị còn phải cắt phần da đùi của mình để đắp vào những chỗ
da bị cháy không thể phục hồi của con trai. Vừa phải lo cho con, vừa
phải xoay sở tiền bạc, sau khi cắt bỏ phần da thịt của mình để bù đắp
cho con, chị lại phải nằm để điều trị phục hồi sức khỏe sau quá trình
phẫu thuật cắt da đùi.
Nghĩ
lại thời điểm ấy, chị Hà nghẹn ngào: “Nhiều khi tôi nghĩ phải chăng đây
là một giấc mơ, tôi không thể tưởng tượng nổi cái hình hài này của đứa
con trai lại do chính người cha của nói gây nên. Tôi đã từng nghĩ không
biết mình có vượt qua được cái cú sốc này không. Nhưng vì nghĩ cho con,
vì mong nó sớm lành lại, tôi đã gắng gượng hết sức để cứu chữa cho
con...".
Chị
Hà cho biết, tháng 11/2011, qua thông tin trên báo chí, Bệnh viện Quốc
tế Hạnh Phúc ở Bình Dương đã liên hệ với chị và tài trợ cho mẹ con chị
vào gặp đoàn bác sĩ đến từ Hàn Quốc để xem xét, phẫu thuật thẫm mỹ miễn
phí khuôn mặt cho cháu Linh.
"Cháu
Linh lúc đó các bác sĩ Bệnh viện Hạnh Phúc đã tài trợ chi phí mổ để
cháu bé sang Hàn Quốc phẫu thuật. Nhưng còn chi phí vé máy bay, đi lại,
ăn ở trong quá trình điều trị thì gia đình phải tự lo. Một gia đình nhà
nông, trước giờ tôi chưa bao giờ có được những khoản tiền lớn như vậy.
Tuy nhiên sau đó, nhờ sự giúp đỡ của báo chí, có rất nhiều nhà hảo tâm
đã giúp đỡ hai mẹ con. Bản thân gia đình cũng đã chạy vạy khắp nơi để có
them tiền cho con đi điều trị. Và cuối cùng chuyến đi sang Hàn Quốc
điều trị cũng được diễn ra", chị Hà nghẹn lời.
Hình hài cháu Linh và người cha tàn độc trước khi được đưa đi Hàn Quốc chữa trị.
Chị
Lê Thị Hạnh, dì ruột của Linh chia sẻ: “Lúc cháu nằm viện tôi cùng với
mẹ nó thay nhau chăm sóc. Lúc Hà đi nghỉ thì tôi lại thức để trông cháu,
lúc nào tôi mệt nghỉ thì mẹ nó lại trông. Mấy đứa nhỏ của tôi ở nhà đến
ngày đi học cũng phải hoãn lại, vì tôi không thể về lo tiền nong cho
bọn trẻ, và đành phải ở lại một năm sau đó mới đến trường.
Lúc
mẹ nó phẫu thuật cắt da để ghép vào phần da bị cháy của Linh, tôi đã
thay mẹ nó chăm sóc cho cháu. Lúc đó chỉ có hai gì cháu, không được gần
mẹ vì hai mẹ con nằm cách xa nhau, cháu đã gọi tôi là mẹ từ đó. Đến lúc
mẹ về chăm sóc, cảm nhận của cháu với mẹ nó cũng không còn được như
trước. Mãi mấy ngày sau, cháu mới thực sự quen với hơi ấm trong người mẹ
nó. Nhưng từ đó đến bây giờ, cháu bé vẫn luôn gọi tôi là mẹ, và giờ thì
nó có hai người mẹ”.
Nghĩ
về những khó khăn mà gia đình gặp phải, chị Hạnh cho biết thêm: "Lúc đó
cả nhà ai có gì góp nấy, mỗi người một ít. Rồi những người than trong
gia đình cũng phải huy động bạn bè, mỗi người cố gắng giúp đỡ cho hai mẹ
con để có tiền đi điều trị. Còn người thì còn của, mong muốn lớn nhất
của mọi người trong nhà là làm sao chữa bệnh cho cháu càng sớm càng tốt.
Nếu để lâu cháu không chỉ đau đớn mà những vết thương khó lành sẽ ảnh
hưởng để tương lai của cháu sau này".
Quãng
thời gian từ năm 2011 đến năm 2014, cháu Linh đã phải 3 lần sang Hàn
Quốc để điều trị. Những lần đó là những lần tốn không biết bao nhiêu
công sức, tiền của của gia đình. Cũng may mắn nhờ "tấm lòng Bồ Tát" cộng
đồng, xã hội nên gia đình cũng đỡ lo lắng hơn về những khoản chi phí.
Bé Linh trước và sau khi bị cha tưới xăng lên người và đốt.
Nỗi
đau của những vết thương thể xác chính là điều mà Linh phải chịu đưng
nhiều nhất. Đến thời điểm hiện tại, dù đã được chữa trị nhiều lần, nhưng
khuôn mặt của Linh đã biến dạng hoàn toàn. Trên đầu chỉ có một chùm tóc
nhỏ mọc lên phía trước, vành tai bị cháy hết, các ngón tay bị tháo gần
hết đốt, bàn tay chỉ còn 4 ngón, bị biến dạng.
"Đau
đớn lắm chú ạ! Dù vết thương đã lành, nhưng hằng ngày nhìn con mà như
đứt từng khúc ruột. Sẽ ra sao khi cháu lớn lên và biết rằng, đó chính là
"sản phẩm" của chính người sinh ra cháu...?!", chị Hà nghẹn ngào, cúi
đầu lau hai dòng nước mắt đang chực rơi...
Comments[ 0 ]
Post a Comment