Có thể các bác đã xem rồi nhưng xem lại vẫn thấy bồi hồi
Bữa trưa trên đỉnh New York [1932]
Bức ảnh này của Charle Ebbets chụp 11 người công nhân đang ăn trưa trên
một thanh đà, tại tầng 69, công trường xây dựng tòa nhà GE ở trung tâm
Rockefeller diễn tả số phận cheo leo của những người công nhân nhập cư
trong thời kỳ phát triển bùng phát của chủ nghĩa tư bản.
Nagasaki [1945]

Đám mây hình nấm trên bầu trời Nakasaki vào ngày 9 tháng 8 năm 1945 này
đã giết chết hơn 80 ngàn người và đã trở thành nỗi ám ảnh đe dọa cho
hòa bình nhân loại.
Buchenwald [1945]
Trại tập trung Buchenwald của Đức Quốc xã sau khi được giải phóng năm
1945. Hơn 43 ngàn người Do Thái đã bị hành hình tại đây. Trong ảnh là
những người dân Đức bị buộc phải đi xuyên qua Buchenwald để tận mắt
chứng kiến những gì mà quốc gia của họ đã gây ra cho thế giới.
V-J Day, Times Square, [1945]
V-J Day (viết tắt của chữ Victory over Japan Day) là ngày cả thế giới ăn
mừng sự kiện phát xít Nhật đầu hành đồng minh 15 tháng 8 năm 1945. Và
trong cuộc diễu hành tại Time Square, New York, Alfred Eisenstaedt đã
chụp được một khoảnh khắc tiêu biểu: anh lính hải quân đã hôn một nữ y
tá. “Nụ hôn”, tên của bức ảnh đã làm cho người xem cảm nhận được niềm
hạnh phúc tột cùng của nhân loại khi được sống trong hòa bình.
Lính Mỹ dựng cờ chiến thắng tại Iwo Jima [1945]

Bức ảnh chụp 5 người lính thủy quân lục chiến Mỹ dựng cờ chiến thắng
trên đỉnh Suribachi của Nhật trong trận đánh tại Iwo Jima đã trở thành
biểu tượng lịch sử của Thế Chiến thứ 2 và giúp Joe Rosenthal đoạt giải
Pulitzer trong năm đó.

Tháng 9 năm 1965. Bình Định. Người mẹ và bọn trẻ vượt sông, thoát khỏi vùng bom địch. Tác giả Kyoichi Savada
Thảm sát Sơn Mỹ 1968 _Những bức ảnh gây chấn động thế giới
Ngày 16 tháng 3 năm 1968 một nhóm quân nhân Mỹ (đại đội Charlie thuộc lữ
đoàn bộ binh 11) dưới sự chỉ huy của người thiếu úy 24 tuổi William
Calley nhận nhiệm vụ chiếm đóng làng Sơn Mỹ và tìm du kích Việt Cộng.
Các binh lính đã hãm hiếp phụ nữ và bắn chết gần như tất cả dân cư của
làng: 503 thường dân, trong đó là 182 phụ nữ, 172 trẻ em, 89 đàn ông
dưới 60 tuổi và 60 người già. Gần như không một quân nhân nào chống lại
mệnh lệnh giết người. Chỉ có phi công trực thăng Hugh Thompson, bằng
cách đe dọa sẽ bắn họ bằng súng máy của chiếc trực thăng, đã bắt buộc
các quân nhân tha cho 11 người phụ nữ và trẻ em, những người được ông di
tản đi. Đội lái máy bay trực thăng đã được tặng thưởng Huy chương Quân
nhân (Soldier’s Medal) 30 năm sau đó cho hành động can thiệp này. Nhà
báo Seymour Hersh, người phát hiện ra tình huống bi kịch này đã nhận
giải thưởng Pulitzer1970. Tường thuật của ông được minh họa bằng hình
của nhà nhiếp ảnh Ron Haeberle. Người nhiếp ảnh này đã tham dự vào chiến
dịch dưới tư cách là phóng viên quân đội chính thức nhằm cung cấp chứng
cứ cho cái được gọi là "đếm xác" (body count) của thống kê quân sự. Các
xác chết được chụp đã được các sĩ quan nhận dạng là những người Việt
Cộng đã hy sinh. Thế nhưng người ta không gặp một người Việt Cộng nào
trong làng và cũng không gặp kháng cự nào. Mặc dầu vậy quân đội Mỹ rất
hài lòng với cuộc hành quân, không có quân nhân Mỹ nào chết hay bị
thương và 128 người chết của phía bên kia. Phải mất 1 năm Hersh mới tìm
được một nhà xuất bản sẵn sàng công bố câu chuyện và hình ảnh của ông.
VỤ TẤN CÔNG BẰNG BOM NA-PAN - Nick Út
Nhiếp ảnh gia người Việt Nam, Nick Út, miêu tả một ngày vào tháng
6-1972, khi ông chụp được hình ảnh của cô bé 9 tuổi, Kim Phúc, đang chạy
trốn cái nóng kinh hoàng từ bom na-pan. Bức hình đã mang về cho ông
giải thưởng báo chí Pulitzer. “Bức hình có Kim Phúc (ở giữa) với tấm
thân bỏng cháy, sau em là lính Cộng hòa miền Nam Việt Nam cũng đang chạy
cùng. Bên cạnh em là anh trai, em trai đang ngoái lại nhìn những cột
khói đen và hai người thân khác của em," Nick Út nhớ lại. “Khi tôi đến
ngôi làng của em thì thấy hai cái máy bay đến. Chiếc đầu tiên thả 4 quả
bom và chiếc thứ hai thả 4 quả bom na-pan nữa. Năm phút sau, tôi thấy
mọi người chạy ra, hét lên: “Cứu tôi với! Cứu với!” Khi Phúc nhìn thấy
tôi, em kêu lên: “Cho con ít nước. Con nóng quá!” Tôi đưa ít nước cho
em. Em uống. Tôi đưa Phúc lên xe ôtô, chạy đến bệnh viện Củ Chi. Đó là
bức hình thay đổi cuộc đời tôi. Chúng tôi quyết định gửi tới Mỹ. Đầu
tiên, người ta không thích bức hình vì đứa bé không mặc quần áo. Tôi nói
với họ rằng bom na-pan đã thiêu cháy cả ngôi làng của em. Ngay lập tức
bức hình được in ở Mỹ, ở khắp mọi nơi. Đến nay, người ta vẫn còn dùng nó
– như một lời cảnh báo về sự tàn độc của quả bom na-pan, hay sự độc ác
của con người. Sau khi chụp hình Phúc, tôi hay đến thăm cô bé và gia
đình cô bé. Em gọi tôi là bác Nick. Bây giờ, tuần nào tôi cũng gọi điện
cho Phúc. Hiện Phúc đang sống ở Toronto, Canada.”
Thi hài của Che Guevara [1967]

Bức ảnh chụp Che ở Bolivia vào năm 1967 khi ông đã bị chết. Trước khi
chôn cất ông vào một nơi bí mật, chính quyền Bolivia khi đó quyết định
cho phóng viên vào chụp ảnh để họ chứng minh rằng Che đã chết. Nhưng
việc giết đi một huyền thoại lại làm tăng thêm sức sống bất diệt của họ.
Sau đó bức ảnh này loan đi toàn thế giới và tình cảm dành cho Che lại
càng sống hơn bao giờ.

Uganda - 1980 1 bức ảnh về nạn đói ở Châu Phi, . Bức ảnh miêu tả đôi bàn
tay teo tóp vì đói của một đứa bé đang hấp hối trong lòng bàn tay của
một nhân viên cứu trợ Liên Hiệp Quốc. Sự giúp đỡ tuy muộn màng nhưng đã
nhen nhóm trong ta sự hy vọng về một thế giới tốt đẹp hơn trong tương
lai.
Biafra [1969]
Bianfra, một quốc gia nằm ở phía nam Nigeria, trong cuộc chiến năm 1967 –
1969. Hơn một triệu người chết vì chiến tranh, nạn đói và dịch bệnh.
Đây là tấm ảnh chụp những đứa trẻ trong một trại tập trung, đang đứng
trước lằn ranh giữa sự sống và cái chết. Bức ảnh của Don McCullin này đã
đánh động thế giới phải can thiệp để cứu lấy số phận của những người
dân Bianfra.

37-18 tháng 12 năm 1982. Lebanon. Vụ thảm sát người Palestin cuối cùng. Tác giả Robin Moier.
Comments[ 0 ]
Post a Comment